Thơ Về Rượu

Nào anh em ta cùng vào nhậu
Cho đời bớt khổ bớt đau thương
Cuộc đời có bao nhiêu là bội bạc
Chỉ có rượu là bạn của ta
Khi nào đau khổ hay buồn tủi
Hãy nhớ đến rượu đến anh em
Nhậu cùng anh em là tất cả
Chẳng màn thế sự cả đời trai

Trăm năm bia đá cũng mòn
Trăm năm bia rượu vẫn còn trơ trơ.

Rượu làm ta say ta lại tỉnh
Ta tỉnh rồi rượu chết với ta

Mỗi năm tết có một lần
Mời em ly rượu tay nâng ngang mày
Vợ cười chưa uống đã say
Ngọt ngào thì nổi đắng cay thì chìm
Gót chân ăn vẹt bậc thềm
Quanh năm tất bật đi tìm ngày xuân
Tóc loay hoay bạc bạc dần
Mỗi năm tết có một lần thôi em.

Một xị là mở mang trí tuệ
Hai xị là giải phá cơn sầu
Ba xị có thấm tháp vào đâu
Bốn xị mới chảy mép râu
Năm xị nằm đâu ngủ đó
Sáu xị cho chó ăn chè
Bảy xị để đêm về cạo gió

Một ly, nói chuyện đàng hoàng
Hai ly, nói đía, nói quàng, nói xiên
Ba ly, nói ngả nói nghiêng
Bốn ly, miệng lưỡi huyên thuyên nói xằng
Năm ly, toàn nói lăng nhăng
Sáu ly, khật khưỡng nói trăng nói trời
Bảy ly, nói lẫn khóc cười
Tám ly, nói lộn tiếng người, tiếng ma
Chín ly, nói lại nôn ra
Mười ly, chẳng biết là ta nói gì

Lỡ nhậu một hôm có làm sao?
Ăn chơi một bữa ,đến nỗi nào?
Vui vẻ lấy đà cày suốt tháng...
Một ''chai'' hai ''xị'' đáng là bao ?
Không nhậu làm sao có bạn bè
Người mà không nhậu,nói ai nghe ?
Không bè,không bạn làm sao sống?
Vợ ơi thông cảm ...đừng khắt khe !

Rượu sầu mặn đắng bờ môi
Dẫu rằng uống mãi chẳng phai nỗi niềm
Sầu ai ly biệt nợ duyên
Dẫu cho uống cạn truân chuyên vẫn còn

Ta thèm một chén rượu thơm
Cho ta dốc cạn tủi hờn tại đây
Hôm nay ta muốn thật say
Để ta vất hết những ngày chính chuyên.